Phân ly nhĩ thất và rối loạn dẫn truyền trong thất

Ngày: 2016-10-30

By member of dieutri.vn

Tiên lượng của blốc trong thất nói chung là tùy thuộc vào bệnh tim cơ sở. Ngay cả trong blổc hai phân nhanh, tỷ lệ blôc tim hoàn toàn huyền bí hoặc tiến triển tới hình thái blốc này rất thấp và tạo nhịp thường là không xác đáng.

Rối loạn dẫn truyền có thể xảy ra giữa nút xoang và nhĩ, trong nút nhĩ thất và tại các đường dẫn truyền trong thất.

Phân ly nhĩ thất

Khi một ổ chủ nhịp ở thất phóng xung với tần số nhanh hơn hoặc xấp xỉ bằng tần số của nút xoang (nhịp tự thất gia tốc, ngoại tâm thu thất hoặc nhịp nhanh thất), xung động nhĩ tới nút nhĩ thất khi nó còn trơ nên không thể dẫn truyền được. Hiện tượng này là phân ly nhĩ thất nhưng không nhất thiết chứng tỏ blốc nhĩ thất, không cần phải điều trị phân ly nhĩ thất ngoài việc điều trị rối loạn nhịp gây ra.

Rối loạn dẫn truyền trong thất

Rối loạn dẫn truyền trong thất bao gồm cả blốc nhánh thường gặp ở những người có tim bình thường và nhiều quá trình bệnh khác như bệnh tim thiếu máu cục bộ, các bệnh viêm, bệnh thâm nhiễm, bệnh cơ tim và sau phẫu thuật tim. Dưới nút nhĩ thất và thân bó His, hệ thống dẫn truyền phân thành 3 nhánh: nhánh phải, phân nhánh trái trước, và phân nhánh trái sau. Blốc dẫn truyền trong mỗi nhánh này có thể nhận biết được trên điện tâm đồ bề mặt. Mặc dù những rối loạn dẫn truyền này thường thấy ở tim bình thường, chúng cũng thường do bệnh tim thực tổn gây ra hoặc là một quá trình xơ hóa hoặc calci hóa đơn độc hoặc (bệnh Lev hoặc bệnh Lenegre) hoặc là bệnh cơ tim nói chung. Blốc hai phân nhánh xảy rạ khi hai trong ba nhánh đó (nhánh phải, và phân nhánh trái trước hoặc sau) bị tổn thương. Blốc ba phân nhánh được định nghĩa là blốc nhánh phải xen kẽ với blốc nửa trái, bloc nhánh phải và nhánh trái xen kẽ, blốc hai phân nhánh với dẫn truyền dưới nút kéo dài (khoảng HV dài).

Tiên lượng của blốc trong thất nói chung là tùy thuộc vào bệnh tim cơ sở. Ngay cả trong blổc hai phân nhanh, tỷ lệ blôc tim hoàn toàn huyền bí hoặc tiến triển tới hình thái blốc này rất thấp và tạo nhịp thường là không xác đáng. Ở những bệnh nhân có triệu chứng (như ngất), phù hợp với blốc trong thất, tạo nhịp nên để dành cho những trường hợp đã chứng minh là ngất xảy ra đồng thời với blốc tim hoàn toàn bằng theo dõi điện tâm đồ liên tục hoặc những trường hợp có khoảng HV rất dài (> 90ms) mà không có nguyên nhãn nào khác gây ra triệu chứng đó. Thậm chí ở những nhóm sau, tạo nhịp dự phòng đã không cải thiện được tiên lượng một cách đáng kể, có lẽ do tỷ lệ cao của rối loạn nhịp thất trong cùng quần thể.