Bệnh ấu trùng di trú ở da (chẩn đoán và điều trị)

Ngày: 2016-5-27

Chẩn đoán dựa trên hình dạng đặc trưng của các tổn thương và biểu hiện tăng bạch cầu ái toan thường đi kèm theo. Sinh thiết thường không được chỉ định.


Bệnh ấu trùng di trú ở da, phân bố rộng rãi ở các vùng nhiệt đới, cận nhiệt đới, kể cả Đông Nam Hoa Kỳ, là do ấu trùng của các loại giun móc chó và mèo, Ancylostoma braziliense và Ancylostoma caninum gây ra. Một số loại giun móc của động vật khác, giun gai; và giun lươn đôi khi cũng là các căn nguyên gây bệnh. Đất cát ẩm ướt (như bờ biển, các đụn cát cho trẻ em chơi) nhiễm phân chó hoặc phân mèo thường là chỗ xảy ra nhiễm bệnh. Bệnh cũng được thông báo ở những người đi du lịch tới các bờ biển nhiệt đới, trong số đó có những người phát bệnh muộn tới vài tuần.

Tại chỗ ấu trùng xâm nhập, đặc biệt là ở tay hoặc chân, sau một thời gian khoảng vài trăm phút, xuất hiện các nốt sẩn ngứa màu đỏ. Sau 2 đến 3 ngày, các nốt mụn xuất hiện khi các ấu trùng di chuyển với tốc độ vài milimet mỗi ngày; ấu trùng nằm gần phía bờ trên của ban. Quá trình này có thể tiếp diễn trong nhiều tuần; các tổn thương có thể trở nên rất ngứa, biến thành phỏng nước, đóng vảy, hoặc nhiễm trùng thứ phát. Không được điều trị, các ấu trùng cuối củng cũng chết và bị hấp thu.

Chẩn đoán dựa trên hình dạng đặc trưng của các tổn thương và biểu hiện tăng bạch cầu ái toan thường đi kèm theo. Sinh thiết thường không được chỉ định.

Các ca bệnh nhẹ thoáng qua có thể không cần tới điều trị. Trong các trường hợp nhẹ có thể bôi thiabendazol tại chỗ ba lần một ngày, trong 5 ngày hoặc lâu hơn dưới dạng kem mỡ 15%, có thể pha bằng cách nghiền viên 500 mg trộn với chất giữ ẩm. Trong các trường hợp nặng hơn, albendazol là thuốc lựa chọn (hiện đã có ở Hoa Kỳ) với liều 400 mg, 1 - 2 lần một ngày, trong 3 - 5 ngày. Thuốc hầu như không có tác dụng phụ. Albendazol bôi da dưới dạng kem bột đang được đánh giá. Ivermectin (150 - 200 µg/kg) uống liều duy nhất sẽ là thuốc thay thế có hiệu quản cao. Thuốc thay thế thứ ba, thiabendazol uống liều giống như trong bệnh giun lươn có các tác dụng phụ đáng kể ở khoảng một phần ba số bệnh nhân. Các tổn thương ngừng tiến triển và hết ngứa trong vòng 48 giờ. Các thuốc kháng histamin có hiệu quả trông việc giảm cảm giác ngứa; có thể cần bôi thuốc kháng sinh để chữa nhiễm trùng thứ phát.


Bài mới nhất

Bệnh ấu trùng di trú nội tạng (bệnh giun toxocara)

Phương pháp phòng bệnh ở người tốt nhất là điều trị định kỳ chó con, mèo con, chó và mèo mẹ đang trong thời kỳ cho con bú, bắt đầu từ 2 tuần sau khi đẻ

Bệnh giun tóc (bệnh giun roi ngựa)

Bệnh nhân nhiễm giun nhẹ không triệu chứng không cần phải điều trị. Trường hợp nhiễm giun nặng hơn hoặc có triệu chứng, điều trị mebendazol, albendazol hoặc oxantel.

Bệnh giun xoắn (chẩn đoán và điều trị)

Bệnh ở người xuất hiện lẻ tẻ hoặc thành các vụ dịch nhỏ. Nhiễm bệnh thường xảy ra khi ăn phải các ấu trùng sống đóng kén trong thịt lợn hoặc các sản phẩm từ thịt lợn còn sống hoặc chưa được nấu chín.

Bệnh giun lươn (chẩn đoán và điều trị)

Tình trạng tự nhiễm ở người, một hiện tượng có lẽ xuất hiện với tỷ lệ thấp ở phần lớn các bệnh nhân là một yếu tố quan trọng xác định số lượng giun và là nguyên nhân duy trì sự tồn tại của bệnh.

Bệnh giun chỉ Onchocera (chẩn đoán và điều trị)

Ngứa da có thể nặng, dẫn đến xước da và liken hóa; các biểu hiện khác bao gồm biến đổi sắc tố, nổi các nốt sẩn, có vẩy, teo da, sự hình thành các túi da, và viêm nhiễm cấp tính

Bài xem nhiều nhất

Bệnh giun lươn (chẩn đoán và điều trị)

Tình trạng tự nhiễm ở người, một hiện tượng có lẽ xuất hiện với tỷ lệ thấp ở phần lớn các bệnh nhân là một yếu tố quan trọng xác định số lượng giun và là nguyên nhân duy trì sự tồn tại của bệnh.

Bệnh giun móc (chẩn đoán và điều trị)

Nhiễm giun móc, phân bố rộng rãi ở các vùng ẩm ướt nhiệt đới và cận nhiệt đới và gặp lẻ tẻ ở Đông Nam Hoa Kỳ, là do Ancylostoma duodenale và Necator americanus gây nên.

Bệnh giun đũa (chẩn đoán và điều trị)

Do có sự di trú và khả năng kích thích dị ứng, các ấu trùng trong phổi gây tổn thưong mao mạch và phế nang, dẫn đến các biểu hiện sốt nhẹ, ho khan, đờm lẫn máu, thở khò khè, khó thở, và đau sau xưong ức.

Bệnh do ấu trùng sán lợn (cysticercus, chẩn đoán và điều trị)

Chẩn đoán phân biệt bao gồm u lao, u, bệnh nang nước, viêm mạch, các bệnh nhiễm nấm mạn tính, bệnh do toxoplasma, và các bệnh nhiễm ký sinh trùng khác, và giang mai thần kinh.

Bệnh giun kim (chẩn đoán và điều trị)

Giun trưởng thành cư trú ở manh tràng và các vùng ruột lân cận, nằm bám lỏng lẻo vào niêm mạc. Các giun cái trưởng thành chui qua hậu môn tới vùng da quanh hậu môn và đẻ trứng với số lượng lớn.

Nhiễm sán dây (chẩn đoán và điều trị)

Hiện chưa có các xét nghiệm huyết thanh học cho các bệnh nhiễm sán dây, xét nghiệm ELISA phát hiện các kháng nguyên trong phân hiện đang được nghiên cứu.

Bệnh giun chỉ (chẩn đoán và điều trị)

Diethylcarbamazin, thuốc điều trị lựa chọn cho bệnh giun chỉ, tiêu diệt nhanh ấu trùng trong máu, nhưng có tác dụng diệt rất chậm hoặc chỉ gây tổn thương cho giun trưởng thành.

Bệnh ấu trùng di trú ở da (chẩn đoán và điều trị)

Chẩn đoán dựa trên hình dạng đặc trưng của các tổn thương và biểu hiện tăng bạch cầu ái toan thường đi kèm theo. Sinh thiết thường không được chỉ định.

Bệnh sán máng (nhiễm Schistosoma, chẩn đoán và điều trị)

Tiên lượng rất tốt khi bệnh được điều trị ở giai đoạn sơm và nhẹ. Các tổn thương loét, u hạt và polyp ở ruột và bàng quang có thể co nhỏ hoặc biến mất, cũng như các tổn thương xơ hóa ở gan trên siêu âm.

Bệnh giun tóc (bệnh giun roi ngựa)

Bệnh nhân nhiễm giun nhẹ không triệu chứng không cần phải điều trị. Trường hợp nhiễm giun nặng hơn hoặc có triệu chứng, điều trị mebendazol, albendazol hoặc oxantel.